Burning Spear là một trong những nghệ sĩ roots được kính trọng nhất của Jamaica, kết hợp tinh thần Rastafarian với những bình luận xã hội mạnh mẽ. Phong cách âm nhạc đặc trưng của Winston Rodney xoay quanh giọng hát được hát truyền thống của ông, được hỗ trợ bởi những giai điệu hòa quyện ngọt ngào, với những lời bài hát đối mặt với áp bức đồng thời ca ngợi lòng tôn kính tinh thần và niềm tự hào văn hóa. Ông nổi bật so với đồng nghiệp nhờ vào sự sâu sắc trong niềm tin của mình—phần là người truyền đạo, phần là nhà sử học—và khả năng chuyển hóa những niềm tin đó thành âm nhạc lan tỏa qua nhiều thế hệ.
Sinh ra tại St. Ann's Bay năm 1948, Rodney được Bob Marley, một người cùng quê ở St. Ann's, hướng dẫn đến Kingston và giới thiệu với nhà sản xuất Coxsone Dodd tại Studio One. Ông ra mắt khán giả như một phần của một cặp đôi vào đầu những năm 1970 trước khi mở rộng thành một nhóm ba người, đạt được thành công tại Jamaica với bài hát "Joe Frazier (He Prayed)" năm 1972. Sau khi rời Studio One, sự hợp tác của ông với nhà sản xuất Jack Ruby đã thay đổi cuộc đời ông: album năm 1975 *Marcus Garvey* trở thành một trong những đĩa nhạc vĩ đại nhất của Jamaica, đưa ông đến với danh tiếng quốc tế. Từ đó, Rodney tiếp tục sự nghiệp solo sôi nổi dưới nhãn hiệu riêng của ông là Burning Spear, nhận được nhiều đề cử Grammy trong suốt những năm 1980 và 1990 trước khi cuối cùng giành chiến thắng năm 1999 với album *Calling Rastafari*. Những tác phẩm đầu tiên của ông vẫn là một điểm tựa của thể loại roots reggae, trong khi lịch trình biểu diễn xuyên suốt nhiều thập kỷ đã thiết lập ông trở thành một nghệ sĩ biểu diễn trực tiếp đầy sức hút.